Artworks for Elementary Teachers: Developing Artistic and Perceptual Awareness (Donald Herberholz & Barbara Herberholz)

Phần 1: Nghệ sĩ và Trẻ em làm nghệ thuật

Chương 1: Nghệ sĩ và hình ảnh họ tạo ra: Các tác phẩm nghệ thuật trong các nền văn hoá và thời đại đa dạng

 

Đối tượng nghệ thuật từ mọi nền văn hoá – cả quá khứ và hiện tại – là những giả tượng cho chúng ta biết về xã hội và cá nhân đã tạo ra chúng. Một sự hiểu biết về tại sao các tác phẩm nghệ thuật này được tạo ra dẫn đến sự hiểu biết tốt hơn về bản ngã của chúng ta. Những đối tượng này có nền tảng trong lối suy nghĩ, cảm xúc và ý tưởng của một xã hội hoặc trong niềm tin, quan điểm, sự ưu tiên, giá trị, phong tục, tôn giáo, bi kịch và chiến thắng của một cá nhân.
Tầm nhìn của chúng ta về nghệ thuật trên toàn thế giới nên phải được cân nhắc thành các chức năng đa dạng của nghệ thuật – mục đích của nó đã phục vụ và tiếp tục phục vụ trong các nền văn hoá khác nhau và trong cả những thời gian và địa điểm khác. Liệu bạn có tìm được những tác phẩm nghệ thuật trong cộng đồng của bạn được tạo ra cho mỗi mục đích dưới đây không?
1. Nghệ thuật phục vụ xã hội
– Nghệ thuật kể về những câu chuyện liên quan đến các sự kiện lịch sử, thần thoại, tôn giáo và văn học.
– Nghệ thuật có thể thuyết phục, nêu thông tin, truyền cảm hứng, chỉ trích, thuyết phục, hoặc thúc đẩy mọi người hành động liên quan đến tôn giáo, chính trị, quốc gia hoặc xã hội.
– Đối tượng nghệ thuật thường được sử dụng trong các nghĩ lễ, nghi thức đòi hỏi sự bảo vệ và giúp đỡ trong việc kiểm soát năng lực tự nhiên.
– Nghệ thuật thường được dùng như một đài tưởng niệm hoặc vinh danh một người, địa điểm hoặc sự kiện đặc biệt.
2. Nghệ thuật ghi lại hình ảnh và thể hiệm cảm xúc cũng như trí tưởng tượng của một nghệ sĩ
– Qua nhiều năm, nghệ thuật đã cho chúng ta thấy con người, địa điểm, và các vật thể có hình dạng như thế nào.
– Nghệ thuật thể hiện cách nghệ sĩ cảm nhận về con người, vùng đất, thiên nhiên, thành phố, biển và nhiều những thứ khác.
– Nghệ thuật thể hiện sự sáng tạo của một cá nhân và truyền tải sự sáng tạo của một nghệ sĩ về một ý tưởng.
– Nghệ thuật có thể cho chúng ta thấy ước mơ, sự ngông cuồng và trí tưởng tượng phong phú của một nghệ sĩ.
Nghệ thuật có thể tiết lộ tác động trực quan của việc tổ chức các màu ‘Artworks for Elementary Teacher’!, hình dạng, đường nét và kết cấu.
– Nghệ thuật có thể làm hài lòng gíac quan của chúng ta với sự tô điểm và trang trí của vật thể trong môi trường.
– Nghệ thuật có thể sử dụng như một biểu tượng của một ý tưởng.’Artworks for Elementary Teacher’!
3. Nghệ thuật phục vụ các nhu cầu cơ bản
– Nghệ thuật có thể có nhu cầu chức năng, chẳng hạn như thiết kế kiến trúc, quy hoạch thành phố, đồ nội thất, containers, dụng cụ, quần áo và đồ trang sức.
– Nghệ thuật cung cấp cho chúng ta các hình thức quảng cáo, bố cục, logo và các yếu tố của thiết kế đồ hoạ.
* Nghệ thuật trong xã hội: Tổng quan sơ lược ‘Artworks for Elementary Teacher’
Các nghệ sĩ được coi là một tầng lớp không được đánh giá cao về quy mô xã hội ở Hy Lạp và La Mã cổ đại, mặc dù chất lượng sản phẩm của họ cao. Trong suốt thời cổ đại và thời Trung Cổ, các nghệ sĩ trên cùng một chuyến bay được gọi là người lao động, vì họ làm việc bằng tay. Vai trò của các nghệ sĩ ( những người thực hiện các phản đối theo nghi thức và thực dụng) được xác định rõ ràng trong các nhà thờ trung tâm châu Âu thời Trung Cổ; họ có cùng vị thế như thợ dệt, thợ làm bành, và các thương nhân. Nghệ sĩ đã gia nhập các phường hội trong thời Trung Cổ sau này. Các hoạ sĩ thuộc về Hiệp hội thầy thuốc và người bào chế thuốc vào thế kỷ 16, có lẽ vì công việc của họ liên quan đến việc thu thập và sử dụng các vật liệu đã được nghiền nát.
Cha của Michelangelo không gây muốn con trai ông trở thành một nhà điêu khắc vì ông cho rằng lao động chân tay là không xứng với phẩm giá của gia đình.
Địa vị của nghệ sĩ được nâng tầm trong thời kì Phục Hưng khi mối quan tâm đến các tác phẩm nghệ thuật được coi như đối tượng thẩm mỹ được đổi mới. Nghệ sĩ xem trí tưởng tượng, học tập và cảm hứng là những thành phần cần thiết để tạo ra nghệ thuật. Nhà thờ là người bảo trợ chính của các nghệ sĩ trong thời Trung Cổ và Phục Hưng. Sau đó, các cung điện của các vị vua và quý tộc kêu gọi nghệ sĩ vẽ chân dung của họ và được trang trí cho cung điện. Đến thế kỷ 17, các nghệ sĩ triều đình đã được trao danh hiệu.
Trong suốt thế kỉ 18, điêu khắc và hội hoạ bắt đầu phản ánh thị hiếu của tầng lớp thượng lưu. Nó không còn phục vụ với mục đích thực dụng mà được tạo ra để làm hài lòng đôi mắt cũng như nâng cao tinh thần. Vài thời điểm này, các nghệ sĩ nam tự coi mình ở một cấp độ xã hội cao hơn và đã cố gắng hết sức ngăn cản phụ nữ trở thành nghệ sĩ. Các nghệ sĩ ở thế kỉ 19 thường xuất hiện mâu thuẫn với xã hội, kể từ khi công chúng và các nhà phê bình phàn nàn và từ chối châp nhận cách vẽ mới. Những nghệ sĩ này đã tiến lên nhưng không đạt được danh tiếng hoặc tiền bạc trong suốt cuộc đời họ.
Ở Ai Cập cổ đại, các nghệ sĩ làm việc như một đội thủ công chuyên nghiệp: Một người ký lục phác thảo đã vẽ bức tranh sơ khai, người thứ hai chạm khắc bức chạm trổ, và nghệ sĩ thứ ba sẽ thêm sơn. Theo cách tương tự, các nhóm từ 10 đến 15 người nghệ nhân Ấn Độ đã làm việc để tạo ra các bức tranh và điêu khắc, với một số công nhân chỉ vẽ khuôn mặt và những người khác sẽ hoàn thiện các bộ phận khác. Các tác phẩm thường vô danh theo quy định truyền thống, và các nghệ nhân được yêu cầu làm việc trong các thông số kỹ thuật cứng nhắc như tư thế và biểu tượng. Trước khi tiếp cận đến Châu Âu, tất cả các nghệ thuật ở Ấn Độ được tạo ra vì mục đích tôn giáo.
Trong các bộ lạc châu Phi, các nghệ sĩ thường có địa vị, thường phục vụ như cả thờ rèn và người làm thuốc. Học được học nghề và được chọn dựa trên tài năng của mình. Đã có rất nhiều nhà điêu khắc bộ lạc là nông dân, nhưng các nhà cai trị đã tập hợp các nghệ sĩ triều đình với kỹ năng xuất sắc để làm các đồ vật thể hiện sự giàu có và quyền lực của vương quốc họ. Ở một số vùng Châu Phi, những cá nhân chạm khắc được nhớ đến như những bậc thầy của người học việc. Nhà điêu khắc Châu Phi đã dành nhiều năm học nghề để học cách sử dụng công cụ và vật liệu để tạo ra các tác phẩm ngheệ thuật đầy biểu tượng mà người dân làng sẽ hiểu. Sừng cừu có thể tượng trưng cho sự hung hăng và sức mạnh; các tam giác nhỏ trong các các lớp tròn có thể thể hiện cấp bậc và uy tín của một cá thể.
Nghệ sĩ dân gian am hiểu, thực hành và truyền dạy nghệ thuật văn hoá của cộng đồng họ, tiếp tục truyền thống nghệ thuật từ thế hệ này sang thế hệ khác. Họ chia sẻ niềm tự hào sâu sắc với quá khứ và mong muốn truyền tải kỹ năng và tri thức. Trong khi nghệ thuật dân gian tự nó sở hữu, sự hiểu biết về các biểu tượng cú nó làm tăng thêm lòng quý trọng của chúng ta đối với các đối tượng nghệ thuật cũng như đối nền văn hoá tạo ra chúng. Trong khi các truyền thống có thể có nguồn gốc cổ xưa, các tác phẩm nghệ thuật dân gian thường không lặp lại những gì đã thực hiện trước đó nhưng những cách diễn giải sáng tạo về niềm tin và tư duy của một nền văn hóa được trình bày lại trong các phương thức hiện đại hơn và thường bằng các tài liệu thời nay

Nghệ thuật dân gian bao gồm các tác phẩm của nghề thủ công cao và đẹp được tạo ra cho cả cá nhân và cộng đồng sử dụng, với mục đích huyết thanh, tôn giáo hoặc thậm chí hài hước. Nghệ thuật dân gian có thể bao gồm đồ chơi, đồ trang sức, mặt nạ, trang phục, hộp chứa, hình vẽ và các hình thức khác. Chúng tôi hồi hộp với những ông già Noel được chạm khắc ở New Mexico, những chiếc mền đẹp đẽ của Hawaii, những đôi giày thêu của trẻ em từ Trung Quốc và những bức tranh cắt giấy ở Ba Lan, vì chúng cho ta thấy sự đa dạng và phổ quát của động lực sáng tạo. Nhưng chúng tôi cũng rất hạnh phúc khi nhìn thấy những con vật và hình vẽ lạ lùng được làm từ nắp chai và hộp nhựa.

Nghiên cứu về cuộc sống của các nghệ sĩ và những hình ảnh họ tạo ra cho chúng ta hiểu rõ hơn về nơi trú ẩn của nghệ thuật trong cuộc sống của chúng ta. Điều tra về cách làm việc của nghệ sĩ, điều gì truyền cảm hứng cho họ và bản chất của nền giáo dục nghệ thuật ban đầu có thể giúp chúng ta như những giáo viên tiểu học cung cấp môi trường cho sự phát triển tối đa của học sinh.
* Nghệ sĩ, Sự sáng tạo và Sự thể hiện bản thân
Nghê thuật sáng tạo và thể hiện bản thân là một khái niệm khá gần đây. Thực tế, cá tính không quan trọng cho đến thời kì Phục Hưng
khi hầu hết các nghệ sĩ lần đầu tiên ký vào tác phẩm của họ. Trước đó, một số nghệ sĩ vẽ tranh tường được trả bằng (square foot) hoặc bao nhiêu hình dáng đã được bao gồm!
Nghệ thuật phương Tây kể từ thời Phục Hưng đã trở nên mạnh mẽ dự trên sự sáng tạo và sự thể hiện bản thân của các nghệ sĩ cá nhân – những người kiến được vị trí của họ giữa những “vĩ nhân” bằng cách có một ý tưởng mới, áp dụng sơn theo một cách sáng tạo, chọn chủ đề độc đáo, nhìn thế giới theo những cách đặc biệt, hoặc khám phá các phương pháp mới và khác nhau để xử lý màu sắc, đường kẻ và hình dạng. Các nhà phê bình và công chúng ban đầu thường từ chối những hình ảnh mới này, nhưng cuối cùng, những tác phẩm này đã truyền cảm hứng cho các nghệ sĩ khác và thêm một “bậc thang” khác vào nấc thang nghệ thuật. Các nghệ sĩ theo sau đã xây dựng dựa trên sự sáng tạo của các nghệ sĩ trước đó khi họ leo lên chiếc thang nghệ thuật để khám phá và tạo ra nhiều thế giới mới.
Jackson Pollock đạt được vị trí quan trọng trong nghệ thuật thế kỉ 19 cho bức tranh hành động của ông. Một số người chế giễu tác phẩm của Pollock và tuyên bố ” Con tôi có thể làm điều đó – ai cũng có thể làm được”. Tuy nhiên, theo quan điểm này, Pollock là người đầu tiên thực hiện vẽ tranh hành động. Không ai khác có ý tưởng táo bạo là phun sơn lên một tấm vải đặt trên sàn nhà, với việc nghệ sĩ trở nên đắm chìm trong hành động của tác phẩm khi nó tiến triển.
Kể từ thời Phục Hưng, các nghệ sĩ phương Tây đã ít bị ràng buộc bởi truyền thông bằng những hạn chế áp đặt, do đó, sáng tạo nghệ thuật cá nhân đã phát triển mạnh mẽ. Trong thời Phục Hưng, trí tưởng tượng tách nghệ thuật ra khỏi đồ thủ công và thiết lệ tiền lệ nghệ sĩ có vị trí cao hơn người làm nghề thủ công và là một trí thức sáng tạo. Khái niệm Mỹ thuật, trái ngược với các đồ vật thủ công được làm cho một chức năng cụ thể, nhấn mạnh giá trị sáng tạo của một tác phẩm nghệ thuật và khuyến khích cá tính nghệ thuật. Mặc dù cá tính đã bị sa lầy, người dân thời đó thường tin rằng một công việc phải được thực hiện khéo léo, thích hợp và đẹp. Tuy nhiên, tính độc lập và trí tưởng tượng trong việc xử lý các chất liệu và vấn đề kỹ thuật cũng thể hiện tính sáng tạo và sáng tạo bắt đầu có tầm quan trọng mới.
Một cái nhìn tổng quan ngắn gọn về khoảng thời gian trong nghệ thuật ở thế giới phương Tây được đánh dấu bởi các nghệ sĩ sáng tạo và các nhóm nghệ sĩ thể hiện ý tưởng và cách thức mới:
Một bước đột phá lớn trong sự sáng tạo xảy ra vào đầu thế kỷ 14 khi nghệ sĩ Florence Giotto cảm nhận được không gian ba chiều trong các bức bích hoạ của ông bằng cách thể hiện những nhân vật rắn rỏi với phẩm chất ấm áp của con người được đặt ở những vị trí sống động như thật. Tuy nhiên, điều dáng chú ý là trong khi ông dùng các kỹ thuật tạo bóng để vẽ hình tròn, anh ấy đã sơ ý vẽ những cái bóng của anh ấy đổ trên mặt đất. Những kỹ thuật mới này thực tế hơn nhiều so với những nghệ sĩ đi trước Giotto- những nghệ sĩ có hình dáng phẳng, cứng có chất lượng khác và đóng vai trò như biểu tượng. Sự sáng tạo của Giotto đã tạo động lực cho thời Phục hưng Ý khi các nghệ sĩ khác mô phỏng ý tưởng của ông. Lịch sử nghệ thuật ở thế giới phương Tây chứa đầy những ví dụ khác về các nghệ sĩ mà sự sáng tạo của họ đã truyền cảm hứng cho những thay đổi lớn trong cách các nghệ sĩ khác nhìn nhận thế giới và làm nghệ thuật.
Sau đó, người xem yêu cầu chủ đề cao quý và cảm xúc nâng cao là nội dung thích hợp của nghệ thuật, với các bức tranh và tác phẩm điêu khắc tạo nên những câu chuyện theo cách thực tế và mang tính chân thực. Họ muốn chủ đề vô dụng hoặc hấp dẫn, với thông điệp truyền đạt giận dữ, lòng yêu nước hoặc chủ nghĩa anh hùng. Một loại hình khác của vấn đề đã trở nên nổi bật sau đó một chút với các nghệ sĩ như Fragonard những người bình dân giàu có khi chơi đùa trên các điền trang ở đất nước của họ, trong khi các họa sĩ như anh em nhà Le Nain, Vermeerm, Rembrandt, và Chardin bắt đầu vẽ những người nông dân và những người bình thường mặc thường phục khi họ tham gia vào các công việc hàng ngày. Những nhà phê bình có trí tuệ cao đã bác bỏ những bức tranh này là tầm thường, cho thấy dân gian thường tham gia vào các hoạt động bình thường.
Khái niệm nghệ thuật có thể là một phương tiện thể hiện bản thân đầu tiên trong thời kì La Mã vào đầu thế kỷ 19, với các họa sĩ hướng nội cũng như hướng ngoại. Các nghệ sĩ lãng mạn thách thức ý tưởng chỉ có chủ đề cao quý và anh hùng, tin vào sự cân nhắc của cảm xúc con người. Đề tài của họ đôi khi đáng sợ, kỳ lạ hoặc bí ẩn. Nghệ sĩ lãng mạn thậm chí còn cho phong cảnh một tính cách để thể hiện cảm xúc sâu sắc.
Trong thế giới phương Tây, sức mạnh của truyền thống đã giảm hơn nữa trong thế kỷ 19 khi thử nghiệm và biểu hiện sáng tạo cá nhân trở thành kiểu mốt – mặc dù những lời kêu gọi từ công chúng và các nhà phê bình đã chế giễu và từ chối cách nhận thức mới của nghệ sĩ và nhà sản xuất tranh. Các yếu tố chính trị, xã hội và kinh tế công cụ trong việc thay đổi chế độ hình ảnh. Giáo hội Công giáo, cùng với sự bảo trợ của hoàng gia và quý tộc trong tất cả các lĩnh vực của cuộc sống đã suy giảm; thái độ và nhu cầu bảo thủ của các cơ quan này không còn hạn chế các nghệ sĩ. Các nghệ sĩ giờ đây được tự do sáng tạo nghệ thuật cho tầng lớp trung lưu đang phát triển nhanh chóng và phù hợp với nhiều thị hiếu cá nhân hơn. Các nghệ sĩ bắt đầu tự hỏi: Các khách hàng sẽ chú ý đến những đề tài nào ngoài giáo hội và hoàng gia? Những phong cách nào họ có thể phát triển thành những chế độ thích hợp? Họ đáp ứng nhu cầu cho những ai? Một nghệ sĩ có thể sáng tạo theo bất kỳ cách nào anh ấy hoặc cô ấy lựa chọn hay không?
Đến giữa thế kỷ 19, một vài nghệ sĩ đã thu hút nghệ thuật tân cổ điển, lãng mạn và ghi lại cuộc sống mà họ nhìn thấy, vẽ cảnh quan thông thường theo cách chưa xác định và không phức tạp. Những họa sĩ theo trường phái hiện thực này cố gắng vẽ thế giới thực và cuộc sống thực còn các nghệ sĩ như Millet và Courbet chọn nông dân và tầng lớp lao động làm chủ đề. Một thời gian sau, Edouard Manet phá vỡ truyền thống hàn lâm với những bức tranh khỏa thân nữ được vẽ như những người bình thường thay vì nữ thần. Kỹ thuật bút vẽ lỏng lẻo, các cạnh cứng và đường viền màu đen của ông đã gây khó chịu cho công chúng nhưng lại truyền cảm hứng cho các họa sĩ trường phái ấn tượng theo ông.
Trong nửa sau thế kỷ 19, những người theo trường phái ấn tượng đã chọc giận mọi người bằng những chiếc đĩa và lọ màu không pha trộn của họ. Họ đã cố gắng thể hiện sự lấp lánh của bầu không khí và hiệu ứng của ánh sáng đối với các đối tượng; chủ đề của việc ghép đôi (thường là những người đẹp trong phong cảnh dễ thương) không có thông điệp. Chẳng bao lâu, mọi người nhận ra rằng một bức tranh với cách sơn mới này không cần phải có chủ đề chính kịch hay anh hùng thực sự khá đẹp.
Tuy nhiên, lòng nhiệt thành sáng tạo của những người theo chủ nghĩa hậu ấn tượng đã kiên quyết từ chối thế giới vui vẻ của Renoir và Monet trước đó không lâu. Các nghệ sĩ theo trường phái thực chứng như Van Gogh, Paul Gauguin, và Toulouse-Lautrec đã vẽ bằng những cách cư xử vô tình và biểu cảm. Các nghệ sĩ như Paul Cézanne bắt đầu coi thế giới là những hình khối, hình trụ và hình cầu được tạo thành. Ông đã vẽ nó bằng những nét cọ khối vuông vắn – một bước đột phá sáng tạo khiến Picasso và Braque phát minh ra chủ nghĩa lập thể, “cú hích” thực sự cho nghệ thuật hiện đại thế kỷ 20. Nơi mà truyền thống đã từng định hướng cho các nghệ sĩ, các nghệ sĩ giờ đây đã có một cái nhìn sáng tạo hơn. Họ tin tưởng vào những gì họ đang làm và tin tưởng vào ý tưởng của chính họ. Chẳng hạn như Van Gogh đã can đảm vẽ theo một cách khác với bất kỳ ai khác, theo cách không được chấp nhận vào thời của ông. Tuy nhiên, anh vẫn kiên trì và tin rằng ý tưởng của mình là tốt và đúng.
Một phát minh thế kỷ 19, máy quay phim, có tác động lớn đến sự sáng tạo trong sự phát triển của nghẹ thuật phương Tây. Trong khi một số nghệ sĩ sử dụng các bức ảnh làm nguồn cảm hứng và hình ảnh, nhiều nghệ sĩ kết luận rằng chủ nghĩa hiện thực không còn quan trọng như trước đây; đối với chủ nghĩa hiện thực đã có máy ảnh. Những nghệ sĩ này bắt đầu vẽ và thể hiện khả năng sáng tạo mãnh liệt của họ. Kết hợp lại với nhau, những nghệ sĩ cá nhân này đã tạo ra “nghệ thuật hiện đại” của thế kỷ 20, trong đó sự sáng tạo và thể hiện bản thân không bị kiểm duyệt được coi là quyền lợi.
Mặc dù tinh thần sáng tạo của mỗi nghệ sĩ là duy nhất và mang tính cá nhân, nhưng nền văn hóa mà họ sống đặt những giá trị đặc biệt vào các hoạt động cụ thể, cung cấp nhu cầu, định dạng và chất liệu cho các đối tượng nghệ thuật thời trang cho các cá nhân. Trong nhiều nền văn hóa khác nhau bên ngoài thế giới phương Tây, sự sáng tạo và phát minh của cá nhân nghệ sĩ không được nhấn mạnh hoặc mong muốn. Nhu cầu của nền văn hóa hoặc bộ lạc cụ thể thay thế sự sáng tạo của nghệ sĩ trong việc các đối tượng nghệ thuật phải mang những truyền thống có cấu trúc cao và kế thừa. Một nghệ sĩ đặc biệt hiệu quả có thể xuất hiện trong bối cảnh này và có những đóng góp làm thay đổi phần nào truyền thống và tạo ra sự phát triển dần dần trong truyền thống của bộ tộc. Các nghệ sĩ bộ lạc và dân gian – ví dụ, các nghệ sĩ người Mỹ bản địa sống theo bờ biển phía tây bắc của Bắc Mỹ, thổ dân Úc và thổ dân da đỏ San Blas của Panama – phải làm việc với mức độ kỹ năng cao trong phạm vi hẹp do truyền thống bộ lạc hoặc nhóm thiết lập. Nghệ thuật nghi lễ và tiện dụng được tạo ra rất được đánh giá cao và là một phần không thể thiếu trong văn hóa của bộ tộc đó.
Mỗi bức tường đá granit dài 250 ft và cao 10 ft. Một sinh viên nghệ thuật 21 tuổi người Mỹ gốc Hoa đã thiết kế tượng đài này như một dự án của lớp tại Yale. Tên của những người đã khuất được khắc theo thứ tự mà họ đã bị giết. Lin đã lên kế hoạch thiết kế để những người quan sát có thể nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính họ trong viên đá được đánh bóng.
Thật vậy, một số nền văn hóa không có từ vựng cho “nghệ thuật”. Mặt nạ nghệ thuật được sản xuất, hộp đựng hoặc các đồ vật khác – được tích hợp với chức năng và nghi lễ đến mức không thể tách rời khỏi cuộc sống.
*Các nghệ sĩ được truyền cảm hứ ng theo nhiều cách khác nhau
Các nghệ sĩ đã đưa ra nhiều tuyên bố về những gì đã truyền cảm hứng cho công việc của họ. Họ thường được thúc đẩy bởi sự quan sát và ký ức về môi trường xung quanh. Ví dụ, Monet đã được kiểm tra bởi các hiệu ứng thay đổi của ánh sáng trên khu vườn và ao hoa súng của ông. Nhiều nghệ sĩ có thể nhìn thấy tên đối tượng hoặc địa điểm theo nhiều cách khác nhau và độc đáo. Điều này đã tạo cảm hứng cho họ tạo ra một loạt các bức tranh về cùng một đồ vật hoặc địa điểm bởi vì một bức tranh đơn lẻ không thể diễn tả tất cả những gì họ nhìn thấy. Ở tuổi 71, Henri Matisse nằm trên giường bệnh, nhưng trong đầu ông có một “thư viện hình ảnh”, và ông tiếp tục sử dụng trí nhớ của mình để tạo ra những mảng màu tươi sáng, đầy màu sắc. Marc Chagall dựa trên nhiều bức tranh huyền ảo của mình dựa trên những kỷ niệm thời thơ ấu ở một ngôi làng ở Nga. Anh cũng lấy cảm hứng từ những câu chuyện dân gian giàu trí tưởng tượng của Nga. Bà Moses không bắt đầu vẽ tranh cho đến khi 60 tuổi, nhưng kho ký ức thời thơ ấu phong phú của bà đã cung cấp rất nhiều chất liệu cho các tác phẩm nghệ thuật của bà.
Nghệ sĩ người Mỹ bản địa Osage đương đại Gina Gray đã nói rằng làm mẹ và nghệ thuật là những ưu tiên trong cuộc đời cô. Cô ấy nói:
Tôi đã luôn đúc kết và kết hợp các truyền thống Osage của mình cùng với lối sống đương đại vào các bức tranh của mình. Tuy nhiên, tôi không coi mình là một nghệ sĩ thổ dân Mỹ truyền thống. Trong những năm tháng còn trẻ, gia đình tôi, cùng với nhiều gia đình Osage khác vào thời điểm đó, được khuyến khích chuyển đến một khu định cư đô thị hơn để trải nghiệm xu hướng chính của xã hội. Vì vậy, về mặt kỹ thuật, quá trình nuôi dưỡng văn hóa của tôi rất đa dạng.
Đây có lẽ là nguồn gốc của việc tôi sử dụng nhiều màu sắc; sự rực rỡ của vũ trụ, tính đa di sản của sự hợp tác đô thị, tính cách và những ảnh hưởng của lối sống đa văn hóa này đã ảnh hưởng đến con người của tôi, dù là đồi bại hay thần thánh.
Hãy cùng kiểm tra xem môi trường xung quanh họ đã ảnh hưởng như thế nào đến các nghệ sĩ sau:
1. Khi còn nhỏ, Louise Nevelson đã thu thập các mảnh gỗ từ nhiều nguồn khác nhau và gia đình cô sở hữu những xưởng gỗ ở quê hương Nga và Hoa Kỳ. Những trải nghiệm thời thơ ấu này có lẽ đã ảnh hưởng đến các loại hình nghệ thuật mà cô đã sản xuất trong cuộc đời trưởng thành của mình.
2. Trong công việc ban đầu của mình, David Smith đã thu thập các mảnh kim loại đã cắt từ các bãi phế liệu và hàn chúng thành tác phẩm điêu khắc. Smith được đào tạo như một họa sĩ. Để hỗ trợ bản thân với tư cách là một nghệ sĩ, anh ấy đã làm việc trong một nhà máy lắp ráp ô tô và hàn các bộ phận lại với nhau để tạo ra ô tô.
3. Một nhà điêu khắc nổi tiếng khác, Alexander Calder, đã tạo ra những tấm kim loại và điện thoại di động bằng những miếng kim loại lớn. Ông được đào tạo thành một kỹ sư cơ khí vào thời điểm mà lò hơi đốt lò và cầu thép được gắn liền với nhau. Nhiều chỗ dựa của ông được gắn liền với nhau, kể từ khi nghệ thuật hàn kim ra đời sau này.
4. Nghệ sĩ – giáo viên người Mỹ gốc Nhật Yoshio Taylor vẽ ý tưởng cho tác phẩm của mình từ vô số nguồn – ký ức, những đồ vật thông thường và những điều xảy ra hàng ngày. Tác phẩm của anh bao gồm tường thuật, điêu khắc tượng hình kết hợp với các khối hình học liên quan đến ấn tượng của anh từ các hình thức kiến ​​trúc và phong cảnh của Nhật Bản và Mỹ. Công việc của anh ấy thường là một phần mở rộng của bản thân, trong đó anh ấy cố gắng nắm bắt và thể hiện những cảm xúc chung cho tất cả chúng ta. (Xem bảng màu 25 trong Thư viện Màu.)
5. Nghệ sĩ-giáo viên Frank LaPena đã nói rằng nghệ thuật của ông được tạo ra để tôn vinh và thể hiện sự tôn trọng đối với những người quan trọng trong cuộc đời ông. Trước hết là những người lớn tuổi và những người theo chủ nghĩa truyền thống, những người đã chia sẻ với anh ấy về sự phong phú và di sản văn hóa của bộ tộc Wintu-Nomtipom của anh ấy, và những người đã giúp xây dựng cầu nối văn hóa giữa nhiều bộ lạc ở Thung lũng Bắc California. (Xem bảng màu 24 trong Thư viện màu.)
Khi trẻ nhớ lại những trải nghiệm của chính chúng, khi chúng quan sát thế giới của chúng và vô số điểm tham quan và hoạt động của nó, rồi sử dụng những nguồn này cho các tác phẩm nghệ thuật của chúng, chúng đang làm việc như một nghệ sĩ. Giáo viên có thể hướng dẫn học sinh khám phá những nguồn này trước một hoạt động nghệ thuật bằng cách đặt câu hỏi và đưa ra nhận xét nhằm kích hoạt suy nghĩ, cảm xúc và nhận thức của học sinh.
Các tác phẩm của các nghệ sĩ khác luôn là nguồn cảm hứng cho các nghệ sĩ.
Các nghệ sĩ đương đại được tiếp cận với nhiều loại tác phẩm nghệ thuật hơn bao giờ hết trước đây. Chúng ở dạng sách có bản tái tạo màu sắc đẹp, trang trình bày, áp phích rẻ tiền và bản sao lớn, video, Internet, CD-Rom, và các cuộc triển lãm trong các bảo tàng nghệ thuật, phòng trưng bày và cộng đồng nói chung. Những nguồn này cho phép tiếp cận nghệ thuật đương đại cũng như nghệ thuật của những thế kỷ trước. Henry Moore lấy cảm hứng từ nghệ thuật điêu khắc từ nhiều nền văn hóa và thời kỳ khác nhau, đặc biệt là nghệ thuật điêu khắc của châu Phi và Mexico. Picasso và Braque lấy cảm hứng từ những chiếc mặt nạ châu Phi, còn Mary Cassatt và Van Gogh thì bị hấp dẫn bởi những bản in của Nhật Bản.
Darren Vigil-Grey, nghệ sĩ Jicarilla Apache, được truyền cảm hứng khi nhìn thấy hai người anh em họ của mình, những người đã trở về sau khi học tập tại Viện Nghệ thuật Người da đỏ Mỹ ở Santa Fe. Anh ấy đã thấy “sự biến đổi này… rằng họ đã tiếp xúc với một thứ khác… Tôi đã thấy rất nhiều điều quan trọng đang xảy ra. Vì vậy, điều đó đã ảnh hưởng đến tôi ”. Sự nuôi dạy bộ lạc của anh ấy đã vang xa qua tác phẩm của anh ấy, với những hình tượng động vật xuất hiện thường xuyên. Anh yêu thích những con chim săn mồi và bao gồm những hình tượng nửa người nửa chim trong các bức tranh của mình. Các tác phẩm của ông cho thấy một thế giới có trật tự của sự hài hòa tự nhiên, với con người sống phù hợp, nhưng không thống trị. Anh ấy đồng điệu với tâm hồn con người, những nét vẽ của anh ấy chiếu sáng những cảm xúc của con người.
Khi Vigil-Gray đến thăm châu Âu, ông nhận thấy những truyền thống nghệ thuật lâu đời của châu Âu cũng truyền cảm hứng không kém: “Nhìn vào nghệ thuật châu Âu, bạn hiểu rằng những người này đã vẽ tranh hàng nghìn năm. Họ đã áp dụng nó xuống. ” Anh ấy cũng đã tiếp thu ý tưởng từ các nghệ sĩ đương đại:
Điều tôi thấy thú vị nếu chẳng hạn, những người theo trường phái biểu hiện trừu tượng như Jackson Pollock, và thậm chí trước anh ta, Picasso, người hướng về nghệ thuật của người bản địa và tìm thấy thứ gì đó có hồn, chân thực và trực tiếp, và đơn giản đến mức họ phải sử dụng nó. Vậy tại sao chúng ta không thể làm ngược lại, tại sao tôi không thể sử dụng một phần tử của Picasso hoặc một phần tử của Pollock hoặc De Kooning. ”
Không đi theo xu hướng chính thống, Virgil-Grey đang truyền cảm hứng cho một thế hệ nghệ sĩ mới suy nghĩ vượt ra khỏi giới hạn khu vực của nghệ thuật bản địa Mỹ. Đối với anh ấy, công việc của người nghệ sĩ là “nhìn thấy những thứ không thể nhìn thấy”
Robert Bechtle, một họa sĩ theo trường phái nhiếp ảnh, đã tiết lộ trong một cuộc phỏng vấn của Brian O’Odoherty trên tạp chí American Artists on Art từ 1940 đến 1980, rằng cảm hứng làm tác phẩm mới đến với ông từ một số nguồn và ông bắt đầu quan tâm đến nghệ thuật vẽ hình vì của thầy mình, Richard Diebenkorn. Ông cũng thích các họa sĩ người Mỹ Thomas Eakins, Winslow Homer và Edward Hopper, cũng như rất ngưỡng mộ Vermeer và Degas.
Các nghệ sĩ nghiên cứu các tác phẩm nghệ thuật của các nghệ sĩ khác, cả trong quá khứ và hiện tại, và tác phẩm của họ thường phản ánh kiến ​​thức lịch sử này, Jacob Lawrence nói về nghệ sĩ yêu thích của anh ấy là ai và tại sao, khi anh ấy nói:
Có lẽ tôi có thể giải thích tốt nhất [những ảnh hưởng mà tôi đã trải qua bằng cách nói với ai tôi thích, Orozco, Daumier, Goya. Chúng rất mạnh mẽ. Đơn giản, Con người. Trong công việc của chính bạn, chủ thể con người là điều quan trọng nhất. Sau đó, tôi thích Arthur Dove, tôi thích nghiên cứu thiết kế, để xem cách người nghệ sĩ giải quyết vấn đề của mình, cách anh ấy đưa chủ đề của mình đến với công chúng.
Các nghệ sĩ ngày nay nghiên cứu tác phẩm của các nghệ sĩ khác và biết ai là người yêu thích của họ và thông tin trực quan này mang lại cho họ cảm hứng hoặc cơ sở cho tác phẩm của họ. Hầu hết các họa sĩ không bắt đầu là họa sĩ trừu tượng; trên thực tế, ngày nay hầu hết các nghệ sĩ vẫn được đào tạo để vẽ từ các vật thể có thật, tự nhiên hoặc có nguồn gốc từ con người. Việc đào tạo của họ thường bao gồm một cuộc tìm kiếm lâu dài và căng thẳng để tìm ra đối tượng và phong cách thể hiện độc đáo của họ.
Kiến thức về các nghệ sĩ và các tác phẩm nghệ thuật của họ có thể truyền cảm hứng cho học sinh tiểu học. Phần giới thiệu về nhiều loại tác phẩm nghệ thuật khác nhau đã được tạo ra trong các nền văn hóa đa dạng và ở các thời kỳ khác nhau có thể cung cấp cho học sinh tiểu học không chỉ kiến ​​thức về nghệ thuật mà còn có thái độ rằng không có cách nào “đúng” hay “sai” để tạo ra nghệ thuật, mặc dù chủ đề hoặc đối tượng có thể giống nhau.
Các nghệ sĩ đôi khi sử dụng ảnh và tài liệu tham khảo văn học và lịch sử làm tài nguyên để làm nghệ thuật. Trong suốt thế kỷ 19, liên kết của nghệ sĩ với các nghệ sĩ ở nhiều quốc gia khác và hình ảnh do những nghệ sĩ đó thực hiện bị hạn chế.
Một số nghệ sĩ đã đi đường dài đến những nơi khác để nghiên cứu những bức tranh và tác phẩm điêu khắc đang được sản xuất ở đó. Tuy nhiên, ngày nay, công nghệ phức tạp của thế kỷ 20 mang máy ảnh, video, phim, máy tính và các tác phẩm nghệ thuật sao chép đến mọi người ở khắp mọi nơi. Những ảnh hưởng trực quan này đã khiến các nghệ sĩ nhận thức được hình ảnh và ý tưởng của các nghệ sĩ khác từ các nền văn hóa đa dạng và thường có tác động đến các tác phẩm của nghệ sĩ.
Việc phát minh ra nhiếp ảnh vào thế kỷ 19 đã truyền cảm hứng cho một số nghệ sĩ. Ví dụ, Edgar Degas thường cắt các tác phẩm của mình theo cách chụp nhanh, Henri Rousseau chụp ảnh những người bạn của mình trên một chiếc xe ngựa và sử dụng bức ảnh để làm tranh. Các họa sĩ đương đại Chuck Close, Maria Winkler (bảng màu 38 trong Thư viện màu), và Robert Else là một trong số rất nhiều nghệ sĩ đã tạo ra các tác phẩm nghệ thuật vô cùng đa dạng từ hình ảnh trực quan trong các bức ảnh.
Các tài liệu tham khảo lịch sử và văn học cũng truyền cảm hứng cho các nghệ sĩ. Jacques Louis David đã sử dụng câu chuyện lịch sử về hai gia đình La Mã đã thề chiến đấu sinh tử trong Oath of the Horatii. George Caleb Bingham đã kể câu chuyện về cuộc phiêu lưu của Daniel Boone trong bức tranh vẽ người lính biên phòng này và gia đình của anh ta khi họ đi về hướng tây đến Kentucky. Bức tranh khổng lồ của Emmanuel Leutze về Washington Crossing the Delaware được người xem yêu thích trong Phòng trưng bày Nghệ thuật Quốc gia ở Washington, bức tranh của D.C. Judy Lowry, Tang lễ của Frida Kahlo (The Funeral of Frida Kahlo) (bảng màu số 36 trong Phòng trưng bày màu), được dựa trên một mô tả mà cô tìm thấy trong tiểu sử của nghệ sĩ Mexico đáng chú ý này.
Khi trẻ em so sánh và đối chiếu một loạt các bức ảnh liên quan đến một chủ đề cụ thể (ví dụ, ngựa, hoa, nhân vật trong hành động, v.v.), chúng có thể cảm nhận được nhiều loại khác nhau của một chủ đề; phân tích hình dạng, màu sắc, đường nét và kết cấu; và quan sát các góc và tỷ lệ. Đầu vào tri giác tăng lên dẫn đến khả năng biểu đạt nghệ thuật phong phú hơn.
Nghệ sĩ là những người sưu tập. Các nghệ sĩ thu thập các đối tượng kích thích tầm nhìn nghệ thuật của họ. Tính độc đáo của một đối tượng hoặc bất kỳ phẩm chất thẩm mỹ nào của nó cũng có thể hấp dẫn.
Ví dụ, nghệ sĩ nhạc pop Andy Warhol đã thu thập một loạt các vật thể bất thường. Fritz Scholder, một họa sĩ đương đại, đã sưu tập rất nhiều đồ vật thu hút sự yêu thích của ông, mặc dù ông không trực tiếp sử dụng chúng làm nguồn cảm hứng cho các bức tranh của mình. Georges Braque bao quanh mình với nhiều đồ vật được sưu tầm khác nhau, mà anh ấy giữ trong studio của mình để lấy cảm hứng hình ảnh: tấm thảm, cây đàn guitar, cây tật lê, các tác phẩm nghệ thuật tái tạo, xương, mặt nạ châu Phi, đá cuội, v.v. Một số nghệ sĩ – ví dụ như Henry Moore, Barbara Hepworth và Georgia O’Keeffe – đã thu thập xương động vật để lấy cảm hứng. Rembrandt đã chi một số tiền lớn để mua những món đồ kỳ lạ từ khắp nơi trên thế giới, sau đó sử dụng chúng làm trang phục và đạo cụ trong các bức tranh của mình. Các nghệ sĩ thường rất kén chọn những gì họ chọn để xem hoặc những gì có thể truyền cảm hứng cho họ hoặc ảnh hưởng đến suy nghĩ của họ. Marisol nói rằng nghệ thuật của cô bị ảnh hưởng bởi những chiếc bình gốm Mochica thời tiền Colombia, những chiếc hộp Mexico với những bức tranh vẽ bên trong, và nghệ thuật dân gian thời kỳ đầu của Mỹ.
Nhà điêu khắc Louise Nevelson đã thu thập “những đồ vật được tìm thấy” trên đường phố New York vì chúng thu hút tầm nhìn của cô, và sau đó cô đã kết hợp một số chúng vào các tác phẩm điêu khắc của mình. Cô cũng sưu tập thảm, Paul Klee, Mexico Santos và tác phẩm điêu khắc châu Phi.
Pablo Picasso thời trẻ đã bỏ qua đồ chơi của mình và cẩn thận thu thập những món đồ hấp dẫn anh ta. Người ta kể rằng một lần, khi làm vỡ một trong những chiếc vỏ sò của mình, anh ta đã nổi cơn thịnh nộ và không thể an ủi được: Anh ta đã phát hiện ra rằng mỗi chiếc vỏ sò là duy nhất. Trẻ em là những người sưu tập tự nhiên và cần được khuyến khích nhỏ hơn hoặc không khuyến khích đống vỏ sò, đá thú vị, lông vũ, lá khô và các vật dụng khác.
Các nghệ sĩ đôi khi tìm hiểu thêm về các tác phẩm của họ bằng cách đọc hoặc nghe bài đánh giá của một nhà phê bình nghệ thuật. Nghệ sĩ người Mỹ Jasper John đã nói về cách nhà phê bình nghệ thuật có thể giúp người khác nhìn nhận theo một cách mới và thậm chí có thể ảnh hưởng đến tác phẩm tương lai của nghệ sĩ:
Có rất nhiều ý định về hội họa: điều đó là không thể tránh khỏi. Nhưng khi một tác phẩm được nghệ sĩ cho ra mắt và được cho là đã hoàn chỉnh, ý định đó sẽ buông lỏng. Sau đó, nó phải chịu mọi kiểu sử dụng, lạm dụng và chơi chữ. Đôi khi, ai đó sẽ nhìn tác phẩm theo cách thậm chí thay đổi ý nghĩa của nó đối với người đã làm ra nó; công việc không còn là “ý định”, mà là thứ được nhìn thấy và ai đó phản hồi nó. Họ sẽ nhìn nhận nó theo cách khiến bạn phải suy nghĩ, đó là một cách nhìn khả dĩ có thể than thở. Nếu thích, bạn có thể thử thể hiện ý đồ rõ ràng hơn trong một tác phẩm khác.
Cuộc đối thoại của nhà phê bình nghệ thuật, nghệ sĩ đồng nghiệp và / hoặc công chúng kích thích nghệ sĩ thay đổi hoặc mở rộng một ý tưởng, và cuộc đối thoại này không bao giờ kết thúc. Các giáo viên nghệ thuật đóng một chức năng tương tự như các nhà phê bình nghệ thuật khi họ hỗ trợ học sinh của mình tiếp cận các tác phẩm nghệ thuật của chính họ.
“Nhận xét của giáo viên có thể tập trung đặc biệt vào những khía cạnh tích cực – những gì học sinh đã làm khiến bức tranh thể hiện sự cân đối, hài hòa và thống nhất; học sinh đã đặc biệt sáng tạo hoặc giàu trí tưởng tượng như thế nào; hoặc học sinh đã thể hiện tâm trạng hoặc cảm xúc đặc biệt như thế nào. Nhận xét và câu hỏi cũng có thể giúp học sinh tập trung vào cách họ có thể thay đổi bức tranh hoặc cách họ chọn làm nó vào lần sau.
* Các nghệ sĩ làm việc theo nhiều cách khác nhau
Khi chúng ta nghiên cứu cuộc sống của các nghệ sĩ thông qua những điều họ đã nói hoặc viết, hoặc những gì đã viết về họ, chúng ta có thể hiểu rõ hơn về thói quen làm việc và quá trình suy nghĩ của họ phát triển như thế nào trong việc sáng tạo nghệ thuật. Khi chúng ta tăng cường hiểu biết về ý nghĩa và chức năng của tác phẩm nghệ sĩ, chúng ta có thể biết rõ hơn nghệ thuật có thể hoạt động như thế nào trong cuộc sống của học sinh tiểu học.
Các nghệ sĩ tập trung vào một chủ đề, phương tiện hoặc kỹ thuật cụ thể cho các tác phẩm nghệ thuật của họ trong một khoảng thời gian. Ý nghĩa của điều này đối với chúng tôi với tư cách là các nhà giáo dục nghệ thuật là, trong lớp học tiểu học, nhiều trải nghiệm với cùng một chủ đề, phương tiện hoặc kỹ thuật được ưu tiên hơn là chỉ tiếp xúc một lần.
Mặt khác, các nghệ sĩ bị thách thức bởi sự đa dạng hoặc sự thay đổi trong phương tiện truyền thông hoặc chủ đề. Ví dụ, sau khi làm việc cường độ cao với sơn dầu trong một khoảng thời gian, một nghệ sĩ có thể tìm thấy cảm hứng và cơ hội mới để giải quyết các vấn đề thẩm mỹ bằng cách chuyển sang sản xuất in ấn hoặc có lẽ là phương tiện ba chiều. Pablo Picasso, người đã tạo ra rất nhiều bức tranh trong suốt cuộc đời làm việc lâu dài và hiệu quả của mình, đã kết hợp sắt vụn và đồ chơi của trẻ em để tạo ra những tác phẩm điêu khắc huyền ảo.
Các nghệ sĩ thực hiện các bản phác thảo hoặc bản vẽ trước khi họ thực hiện các tác phẩm nghệ thuật cuối cùng của họ. Một số nghệ sĩ thực hiện các bản phác thảo hoặc bản vẽ chuẩn bị trên giấy kẻ ô vuông. Bản vẽ lưới tương tự này sau đó được chuyển sang canvas có lưới lớn hơn cho tác phẩm nghệ thuật đã hoàn thành. Ví dụ, nghệ sĩ Joan Miró đã sử dụng hệ thống lưới này để lập kế hoạch cho các bức tranh lớn hơn của mình. Một số nghệ sĩ, chẳng hạn như họa sĩ hành động Jackson Pollock, sử dụng cách tiếp cận tự phát hơn, nhưng thường xuyên hơn, các nghệ sĩ nghiền ngẫm ý tưởng hoặc kinh nghiệm trong một khoảng thời gian và thực hiện các bản phác thảo trước khi họ tạo ra tác phẩm nghệ thuật cuối cùng. Thời gian để phản ánh là một yếu tố quan trọng. Học sinh tiểu học nên được khuyến khích vẽ phác thảo và suy nghĩ để trình bày một tác phẩm nghệ thuật.
Các nghệ sĩ hoàn toàn say mê với công việc của họ. Như đã nói trong một câu nói cũ, cảm hứng đến trong những phút chuẩn bị, và rất nhiều mồ hôi có liên quan đến cảm hứng. Đối với những người bình thường, một bức tranh hoặc một tác phẩm điêu khắc có thể xuất hiện trực tiếp và ngay lập tức từ bàn tay và trí óc thiên tài của các nghệ sĩ. Tuy nhiên, hầu hết các nghệ sĩ đều phát triển ý tưởng bằng cách thực hiện nhiều bản phác thảo trước khi bắt đầu tác phẩm nghệ thuật cuối cùng. Sách phác thảo của họ liên tục làm mới tầm nhìn và trau dồi kỹ năng của họ, cũng như giúp họ chọn điểm nhìn, lập khung bố cục, quan sát sắc thái của ánh sáng và bóng tối, đồng thời đơn giản hóa và trừu tượng hóa các yếu tố cơ bản. Họ có thể vẽ cùng một đối tượng hoặc tạo dáng đi thay đổi, nhấn mạnh, xóa và bóp méo.
Degas đã giữ một con ngựa gỗ trong studio của mình sau khi thực hiện nhiều bản phác thảo tại trường đua.”
Thomas Eakins đã làm một chiếc thuyền nhỏ từ hộp đựng xì gà, đặt những hình nhỏ bằng vải vụn bên trong, và sau đó cố gắng tạo ra hiệu ứng thực sự bằng cách đặt hộp và những người trong đó ra ngoài ánh sáng mặt trời. Các nhà điêu khắc như Michelangelo và Rodin luôn làm mô hình bằng đất sét hoặc sáp trước tiên. Công nghệ hiện đại đã cung cấp cho các nghệ sĩ ngày nay máy ảnh, máy nhân bản, máy tính và các công cụ hỗ trợ khác để giúp họ lập kế hoạch sáng tác của mình.
Một số nghệ sĩ không vẽ phác thảo sơ bộ, nhưng họ có ý tưởng chung về những gì họ muốn thực hiện, và khi họ tiến triển, chính tác phẩm sẽ cho họ định hướng. Họa sĩ người Mỹ Robert Motherwell, khi được hỏi ý nghĩa của một trong những bức tranh của ông, đã nói: “Tôi nhận ra rằng có khoảng mười nghìn nét cọ trong đó và mỗi nét cọ là một quyết định”. Công việc đang tiến hành trở thành nguồn cảm hứng khi mỗi thay đổi xảy ra. Hoặc, như Motherwell đã nói, với việc áp dụng mỗi nét vẽ mới, một quyết định khác sẽ được đưa ra. Đây thường là cách trẻ nhỏ vẽ tranh.
Chất pha màu có thể quyết định cách nghệ sĩ làm việc. Các nghệ sĩ suy nghĩ về chất pha màu trong khi họ thực hiện các bản phác thảo chuẩn bị vì có nhiều kinh nghiệm chuyên sâu với các chất pha màu cụ thể. Nếu các nghệ sĩ không quen thuộc với một chất liệu hoặc kỹ thuật mới, họ thường tiếp cận nó một cách tự do và vui tươi cho đến khi họ có thể đánh giá được những gì họ có thể làm và không thể làm. Tương tự, học sinh tiểu học cần trải nghiệm nhiều lần với từng phương tiện nghệ thuật để có được kiến ​​thức về tiềm năng biểu đạt của mình.
Một số nghệ sĩ phản ứng với môi trường của họ không chỉ bằng các bản phác thảo và bản vẽ mà còn bằng các mô tả bằng lời nói. Vincent Van Gogh cực kỳ nhuần nhuyễn với cả từ ngữ và cọ vẽ. Những bức thư của anh gửi cho anh trai Theo đã làm chứng cho điều này, vì anh thường xuyên mô tả những chi tiết sống động và tươi đẹp về nhận thức cũng như cảm xúc của mình về cách anh vẽ những thứ xung quanh cũng như về những người đã truyền cảm hứng cho các tác phẩm nghệ thuật của anh. Một trong những bức thư của ông đã mô tả bức tranh Quán cà phê đêm (Night Cafe) của ông.
Tôi đã cố gắng thể hiện ý tưởng rằng quán cà phê là nơi mà người ta có thể hủy hoại bản thân, nổi điên hoặc phạm tội. Tôi đã cố gắng thể hiện niềm đam mê khủng khiếp của con người bằng hai màu đỏ và xanh lá cây. Căn phòng chúng tôi có màu đỏ như máu và màu vàng sẫm, với một chiếc bàn bi-a màu xanh lá cây ở giữa; có bốn ngọn đèn màu vàng chanh với ánh sáng của màu cam và màu xanh lá cây. Ở khắp mọi nơi đều có sự đụng độ và tương phản của màu đỏ và xanh của những vật thể kì lạ nhất trong những hình bóng của những tên côn đồ nhỏ đang ngủ trong căn phòng trống vắng buồn tẻ, với màu xanh tím. Áo khoác màu trắng của người bảo trợ, khi cảnh giác ở một góc, chuyển sang màu vàng chanh hoặc xanh lục nhạt.
* Nghệ sĩ bắt đầu từ khi còn nhỏ hoặc người trưởng thành: giáo dục nghệ thuật của họ
Điểm khởi đầu trong việc giáo dục nghệ sĩ là những ấn tượng cảm quan của họ khi còn nhỏ. Những ấn tượng đầu tiên này cũng đa dạng như phong cách cá nhân được thể hiện trong các tác phẩm nghệ thuật trưởng thành của họ. Một số nghệ sĩ sử dụng nhận thức của họ để bắt đầu vẽ và vẽ các hình ảnh từ rất sớm; những người khác có cha mẹ là nghệ sĩ và những người cung cấp hướng dẫn sớm.
Độ tuổi mà các nghệ sĩ lần đầu tiên thể hiện khả năng đặc biệt của họ và động lực làm nghệ thuật mãnh liệt thay đổi đáng kể. Nếu chúng ta xem xét sự nghiệp của một số nghệ sĩ quen thuộc, chúng ta thấy có sự chênh lệch lớn về thời gian cuộc đời khi họ bắt đầu theo đuổi sự nghiệp nghệ thuật.
Charles Russell, nghệ sĩ nổi tiếng của miền Tây nước Mỹ, được cho là đã vẽ những bức tranh từ những nhân vật xuất hiện trong đầu anh khi mẹ anh đọc những câu chuyện trong Kinh thánh. Khi lên bốn tuổi, anh ta đi lạc khỏi nhà và đi theo một người đàn ông có con gấu đã được huấn luyện trên dây xích. Tối hôm đó, anh cạo bùn khỏi các bức vẽ của mình tại Hội chợ Quận St. Louis. Từ những năm đầu tiên của mình, Russell đã yêu phương Tây, biết được những cuộc phiêu lưu và cuộc sống nơi biên giới từ những người họ hàng đã xây dựng một pháo đài trên sông Arkanas và từng buôn bán lông thú trên Thượng Missouri. Sau khi nhận được một chú ngựa con vào sinh nhật lần thứ mười của mình, anh ta quyết định rằng một ngày nào đó anh ta sẽ đến miền Tây và làm một cao bồi. Sau đó trong trường quân sự, nơi anh được những người cha mẹ tốt bụng gửi đến, anh đã điền vào sổ tay của mình những bức phác thảo về cao bồi và thổ dân da đỏ, sau đó dành phần lớn thời gian để đi làm nhiệm vụ bảo vệ như một hình phạt cho sự thiếu chú ý của mình. Một học kỳ ở đó đã kết thúc chương trình giáo dục chính thức của Russell.
Một nghệ sĩ nổi tiếng tên là Cimabue đã phát hiện ra Giotto, tiền thân của thời Phục hưng Ý, vào một ngày nọ khi Giotto còn là một cậu bé và đang vẽ bằng một viên đá nhọn trên một tảng đá phẳng. Nghệ sĩ người Pháp Toulouse-Lautrec, nghệ sĩ Tây Ban Nha Pablo Picasso, và các nghệ sĩ Mỹ Edward Hopper, Thomas Hart Benton, John James Audubon, Winslow Homer, Georgia O’Keeffe và Mary Cassatt đều là những nghệ sĩ có tài năng và tham vọng nở sớm theo những cách đặc biệt . Nghệ sĩ người Pháp Maurice Utrillo đã được khuyến khích ở tuổi mười tám bởi người mẹ nghệ sĩ của mình, người đã mua cho ông sơn và bưu thiếp hình ảnh khi ông bị giam trong bệnh viện vì nghiện rượu. Nghệ sĩ người Tây Nam Darren Vigil-Grey nói rằng anh bắt đầu vẽ tranh khi còn là một thiếu niên và luôn muốn vẽ, rằng anh không bao giờ muốn làm bất cứ điều gì khác: “Tôi không muốn trở thành thợ mộc… thợ điện… thợ sửa ống nước, tôi không muốn là Tổng thống. ”
Nghệ sĩ người Nga Wassily Kandinsky bắt đầu sự nghiệp nghệ thuật của mình sau đó trong cuộc đời. Ông đã lấy bằng luật và được phong giáo sư nhưng lại đến Munich để học hội họa. Nghệ sĩ người Pháp Henri Matisse cũng được đào tạo để trở thành một luật sư, nhưng trong khi khỏi bệnh, ông bắt đầu vẽ tranh và sớm từ bỏ sự nghiệp luật sư của mình. Vincent Van Gogh quyết định trở thành một nghệ sĩ ở tuổi hai mươi bảy, sau khi thất bại trong một số nỗ lực khác. Nghệ sĩ ngây thơ người Pháp Henri Rousseau từng là quan chức hải quan cho đến khi nghỉ hưu ở tuổi bốn mươi để vẽ tranh. Năng lượng nghệ thuật bùng nổ của Paul Gauguin khiến anh phải từ bỏ gia đình và công việc môi giới chứng khoán thịnh vượng và bỏ lại những gò bó của cuộc sống thành phố. Ông trốn đến vùng nông thôn của Pháp, và sau đó đến Biển Nam, để vẽ.
Có lẽ bạn biết một đứa trẻ thích vẽ và vẽ, thường xuyên làm điều đó với kỹ năng và óc sáng tạo, và được cha mẹ ủng hộ; đứa trẻ này có thể đã nói rằng nó “muốn trở thành một nghệ sĩ”. Yani, một cô gái trẻ người Trung Quốc, bắt đầu thể hiện tài năng tuyệt vời của mình khi mới ba tuổi. Tranh của cô đã được trưng bày rộng rãi trong các viện bảo tàng của Hoa Kỳ. Ở cuối độ tuổi khác, bạn có thể có cha mẹ hoặc ông bà “vẽ tranh” lần đầu tiên trong một lớp giáo dục dành cho người lớn và nhận thấy rằng họ có thể đạt được mục tiêu suốt đời. Người Mỹ Horace Pippin và bà Moses là những ví dụ điển hình của những người nở muộn.
Việc đào tạo nhiều nghệ sĩ trong quá khứ bao gồm nghiên cứu và sao chép các tác phẩm nghệ thuật tuyệt vời. Khi còn trẻ, nhiều nghệ sĩ được đào tạo để học việc trong các studio của các nghệ sĩ chuyên nghiệp. Nhưng một điểm chung của tất cả các nghệ sĩ, dù ở độ tuổi nào, đó là động lực sáng tạo nghệ thuật bên trong. Không có gì khác quan trọng đối với họ mong đợi sự thôi thúc để sản xuất nghệ thuật. Đó là một niềm đam mê hết mình mà trong hầu hết các trường hợp, nó thay đổi đáng kể cuộc sống của họ.
Ngày nay, trong thế giới công nghệ cao của chúng ta, hầu hết các nghệ sĩ đều được đào tạo nghệ thuật chính quy. Họ thường bắt đầu sự nghiệp nghệ thuật của mình tại nhà dưới sự hướng dẫn của một phụ huynh là nghệ sĩ hoặc trong các lớp học nghệ thuật cho trẻ em. Các trường do công lập hỗ trợ cung cấp đào tạo cho nghệ sĩ cũng như cho bác sĩ, luật sư, kỹ sư và giáo viên tiểu học. Một số nghệ sĩ đương đại xuất sắc giảng dạy tại các trường đại học lớn.
Có một cách để đào tạo hoặc giáo dục một nghệ sĩ. Bất cứ ai vẽ hoặc vẽ có thể có một lúc nào đó hoặc cách khác sao chép từ các bản vẽ, ảnh chụp hoặc tranh vẽ. Nghệ sĩ đương đại Grace Hurtigan đã sao chép các tác phẩm của các nghệ sĩ nổi tiếng trong lịch sử để cố gắng hiểu cô ấy thực sự đến từ đâu. Cô phải tìm ra cội nguồn của mình.
Học để trở thành một nghệ sĩ cũng giống như học cho bất kỳ nghề nào khác: Bạn nghiên cứu nội dung của môn học. Hầu hết các nghệ sĩ đều tuyên bố rằng họ trở thành nghệ sĩ bởi vì một cảm giác mạnh mẽ bên trong luôn nói với họ rằng đó là những gì họ muốn trở thành. Khi mới chín tuổi, Louise Nevelson nói khi một thủ thư hỏi cô bé muốn trở thành gì khi lớn lên, “Tôi muốn màu sắc giúp tôi”. Nevelson đã không trở thành một nghệ sĩ nổi tiếng thế giới chỉ vì ước muốn được trở thành một người. Cô được đào tạo, nghiên cứu nghệ thuật và nâng cao hiểu biết về bản thân để hoàn thành mục tiêu của mình.
Bài viết khác
01.01.1970Đang diễn ra

RỘN RÀNG CHÀO ĐÓN BỮA TIỆC NGHỆ THUẬT “GIÁNG XINH XÚNG XÍNH” CÙNG VCVAA

Mùa Giáng sinh năm nay, nhà mình đã có lịch hẹn chưa? Hãy để VCVAA đem đến thật nhiều món quà bí mật và phép màu ngọt ngào trong bữa...
Đọc tiếp
30.11.2022Đã diễn ra

VÉN MÀN BÍ ẨN LỚP HỌC TRẢI NGHIỆM NGHỆ THUẬT THỊ GIÁC

- Phát triển tư duy thực hành khả năng quan sát và tính kiên định. - Khám phá và làm quen với ngôn ngữ thị giác của tạo hình đa...
Đọc tiếp
27.11.2022Đã diễn ra

WORKSHOP “TÍ XÍU VÀ KHỔNG LỒ” – NHỮNG ĐIỀU CHƯA KỂ

Sự thay đổi của trẻ khi rời xa vòng tay của ba mẹ khác biệt như thế nào? Hãy lắng nghe VCVAA kể lại quá trình thay đổi của các...
Đọc tiếp
Fill out my online form.
Fill out my online form.